Người
ơi! Lòng nặng tơ vương
Hồn
nghe thấm lạnh cô đơn trong chiều
Cuối
vườn nắng đổ liêu xiêu
Dõi
theo lá đổ vàng theo nắng vàng
Đêm
qua thoáng giấc mơ màng
Bóng
ai thoáng hiện bên hàng cửa song
Thoắt
rồi bóng đã xa xăm
Bâng
khuâng tôi lại trầm ngâm mãi chiều
Nắng
vàng cứ đổ liêu xiêu
Biết
yêu là phải chịu nhiều khổ đau
Tơ
duyên thắt buộc vào nhau
Mỏng
manh mà hóa dài lâu giữa đời.
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét