NÓI VỚI CON
Tôi muốn viết khi quảng đời còn lại
Chút gợn buồn như gió thoảng mây trôi
Trăn trở một thời trong cuộc sống xa xôi
Mà đời tôi không giống ai thiên hạ
Không mẹ cha một cuộc đời nghiệt ngã
Phải đơn côi từ thủa mới lọt lòng
Sống âm thầm như một dòng sông
Và quặn thắt bởi dập vùi dông tố
Mới sinh ra tôi đã không còn bố
Tuổi đang xanh nên mẹ phải lấy chồng
Tôi chỉ còn mong đợi ở người ông
Bao tình thương ông dồn vào tôi cả
Từ thủa bé đã quá nhiều vất vả
Phải lo toan bao công việc trong nhà
Vừa đèn sách vừa chăm sóc ông bà
Và năm tháng đã cho tôi khôn lớn
Dù cuộc đời có bao điều khó khốn
Trong gian nan tôi đã cố vươn lên
Cửa đăng quang tôi đã đứng bên thềm
Một chút thôi cũng gọi là thành đạt
Với người đời đó chỉ là hạt cát
Nhưng với tôi là cả sự ấm lòng
Với ba con, sống sớm tối bên chồng
Niềm hạnh phúc cũng vơi đi năm tháng
Vì gia đình tôi chăm lo cuộc sống
Nghĩa vợ chồng sớm tối có nhau
Khổ đời mình mong được sướng đời sau
Chăm sóc các con thương yêu hết mực
Khuyên dạy các con bao điều ý thức
Đức con hiền là cốt ở mẹ cha.
Nhưng đời tôi chìm nổi gặp phong ba
Bệnh nghiệt ngã vì các con cố sống
Tháng đến ngày về khấn trời cao đất rộng
Phù hộ cho các con một cuộc sống đủ đầy
Có hạnh phúc có nghề nghiệp cầm tay
Cuộc đời vui có tình yêu đích thực
Sống ở đời thủy chung mẫu mực
Danh, lợi, tiền, tình không để đọa sa
Với quê hương tiên tổ ông bà
Các con nhớ làm tròn chữ hiếu
Rồi mai đây các con đi muôn nẻo
Hãy thương yêu đùm bọc giúp nhau
Tình chị em có trước có sau
Sướng khổ buồn vui cùng chia sẻ
Kính trọng mọi người, thương yêu cha mẹ
Tận tụy việc công, vui vẻ chan hòa
Có bạc tiền cũng chớ xa hoa
Lời mẹ dặn các con ơi nhớ lấy.
Đinh Hải Lợi

Đọc bài thơ em anh cảm thấy nghẹn ngào ,xúc động !
Trả lờiXóa