PHẬN DUYÊN
Anh mãi mãi đi
chẳng thấy về
Mình em cô
quanh chốn sơn khuê.
Trào dâng
nhung nhớ khi chiều xuống
Chất chứa tủi
buồn đêm từng đêm…
Đôi lúc ngỡ
Anh về trước ngõ
Nào hay gió
lạnh lướt qua thềm,
Gió đừng thổi
nữa lòng hiu quạnh
Lặng để mình
em khóc phận duyên.
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét