Dòng sông
và nỗi nhớ
Dòng sông Lam bốn mùa xanh mát
Và anh còn nhớ một dòng sông
Thảm đê xanh lượn dài bát ngát
Ngắm sau mưa đẹp bóng cầu vồng
Rồi ngày ấy chúng mình thân nhau
Nhưng đâu đã thành chồng thành vợ
Chỉ có thế mà chút lòng thương nhớ
Sông mênh mamg mê mải vô tình.
Sông như em mang tấm lòng thành
Để thuyền anh đi về yên ả
Dẫu có lúc sóng cồn bão cả
Nhưng bến bờ đâu có đổi thay
Rồi anh đi để lại nơi này
Một dòng sông vơi đầy trăn trở
Thầm lắng xuống phù sa nỗi nhớ
Vắng con thuyền sông hóa buồn tênh
Đấy là lời sông nói với anh
Dẫu biết rằng sông thôi ước hẹn
Và trôi mãi như con thuyền không bến
Thì bốn mùa sông vẫn mãi là sông.
Đinh Hải Lợi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét