Bao mùa lá đổ đông qua
Bấy lần đơm nụ nở hoa đất trời
Riêng em khô héo ngậm ngùi
Mười năm cô lạnh đau vùi mỗi đêm
Trăng gầy dạo chếch qua thềm
Gió lay gõ cửa ngỡ đêm anh về
Mười năm cách biệt sơn khê
Nhịp cầu ô thước hiện về trong mơ
Bóng xưa không thể phai mờ
Thương lòng vụn vỡ câu thơ ướt đầm
Mười năm tấc dạ đau thầm
Chênh chao giấc lạnh lặng câm đêm dài
Mười năm đá gỗ nhạt phai
Giấc tình vụn vỡ nối dài dài thêm…
Trời đau mưa bão suốt đêm
Hỡi anh nơi ấy chăn mền ai lo..?
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét