Nghe trong chuốc vách dậy thu
Lưng trời trở da mịt mù bão giông
Lúa vàng cúi đợi cong đồng
Rơm khô lại sũng nhàu không thơm ràn*
Rám vàng trái bưởi đa đoan
Thương đời trồi trụt cơ hàn lấm thân
Khóc cười đeo bám nông dân
Cõng trời phơi lúa, vũ vần thúng bao
Chiêm mùa đồng gọi xôn xao
Gió choàng vuốt lá bay vào trời thu
Mưa giăng bão nổi phập phù
Quê ơi thương quá… dập trù tháng năm.
*Ràn là nơi cất giữ rơm trên
chuồng trâu bò
Đinh
Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét