Vớt giọt nắng hong lòng ấm lại
Tan giá băng sầu lạnh cuối mùa Đông
Vớt về một chút mênh mông
Cho đời bát ngát men nồng người ơi
Vớt thêm mẩu gió vương môi
Gọi xuân về lại giấc đời nhầu đêm
Ngọt lành hương thoảng dịu êm
Chất ngất quên hết mộng riêng muộn phiền
Vớt kỷ niệm giấc tàn đêm
Mắt sâu thẳm giếng trời nghiêng thủa nào
Vớt trong nỗi nhớ chênh chao
Cho đời ngược gió xôn xao cõi người.
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét