Nguyễn Du ơi !
Người là thiên tuyệt bút
Truyện Kiều Nguyễn Du
Ngân vọng mãi ngàn sau
Mười lăm năm lưu lạc bể dâu
Tài sắc lắm, để đời điên đảo
Xót xa thân liễu má đào
Một đời bạc mệnh,
Mây trào
bèo trôi
Đọc thơ lai láng bồi hồi
Thương thay kiếp liễu,
dận người trong mơ
Khóc người gieo ướt vần thơ
Bể dâu bao kiếp
đớn đau phong trần
Tiền Đường sông gửi xác thân…
Đảo điên bao kẻ đắm mê sắc nàng
Truyện Kiều
sống với nhân gian
Lời ngâm, điệu hát ru con ngọt ngào
Chiến trường anh lính mang vào
Trao nhau lẩy, đọc dạt dào thơ ông
Sáng nay mây phủ núi sông
Con về thăm viếng mộ ông Tiên Điền
Ngút ngàn khói cuộn bay lên
Hoa cúc phủ kín vàng trên nấm mồ
Giang Đình còn vọng lời thơ
Hai trăm năm trước bây giờ còn vang.
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét