Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

VĨNH BIỆT ĐẠI TƯỚNG



Xúc động bồi hồi cầm bút làm thơ
Lòng cháu trào dâng niềm thương nhớ
Tháng mười về bác ơi bác ở !
Phố Hoàng Diệu nức nở tiễn bác đi
Bác nằm đó bác chẳng nói chi
Cả Hà Thành vây quanh nhà Bác
Bác Giáp ơi! bác là vì sao sáng
Sống cuộc đời ngay thẳng chẳng vàng son
Vị tướng tài vì nước vì non
Là tư lệnh của muôn vàn tư lệnh
Là anh hùng của mọi anh hùng
Hai cuộc chiến tranh Pháp, Mỹ lẫy lừng
Bốn bể năm châu rền danh tướng Giáp
Tâm, tài, tỏa như hương sen bát ngát
Công ơn người đất nước mãi khắc ghi
Nén hương lòng khóc tiễn biệt Người đi.
                                         ĐHL

1 nhận xét:

  1. thơ
    VÕ NGUYÊN GIÁP ĐẠI TƯỚNG NHÂN DÂN

    xin phép ông, cho con cháu gọi bằng anh
    để trẻ mãi, thầy Văn, dạy môn lịch sử
    chiến tranh xảy ra lên đường cứu quốc
    được Bác Hồ phong đại tướng nhân dân

    thành lập quân đội việt nam anh hùng
    tự tay mình chỉ huy đánh kẻ thù xâm lược
    giản dị, hiền lành, yêu thương, chân thực
    nhưng rạng ngời như đóa hương dương

    xin phép ông, cho nhân loại đứng bên đường
    tiễn anh Văn về nghỉ ngơi trên đảo yến
    nơi sóng biển thì thầm vỗ về giấc ngủ
    để trong mơ luôn hiển hiện một cơ đồ

    lại được về bên Bác kính yêu ơi
    người dìu dắt anh trở thành bất tử
    trong chiến tranh gian nguy thử thách
    vẫn đàng hoàng lẫm liệt anh minh

    thế hệ bây giờ, con cháu muôn sau
    tạc dạ ghi công danh xưng đại tướng
    sâu thẳm lòng mình anh Văn xứng đáng
    người lính đầu tiên vun đắp hòa bình

    câu thơ tôi như nén nhang tình
    xin thắp cho anh, tấm lòng nhân hậu
    một mai kia sớm phiêu diêu miền cực lạc
    hóa thành rồng vỗ cánh trước giang sơn ...

    Sài Gòn, tháng 10.2013
    Bình Địa Mộc

    Trả lờiXóa