(Tri ân các LS TNXP Truông Bồn)
Tiếng ai nức nở Truông Bồn
Nghe như thấm lạnh ru hồn em tôi
Hồn thiêng đâu có đơn côi
Mười ba em đó bên đồi xe qua
Lặng đồi sim tím nở hoa
Em tôi hòa lẫn sương sa lạnh lùng
Chuyện xưa nghe kể sao cùng
Ba loạt bom tấn bão bùng em tôi
Mười bảy, mười tám, đôi mươi
Trinh hương ngát tóc rạng ngời niềm tin
Trả về cho mẹ tuổi tên
Hồn thiêng cát bụi lạc miền hư vô
Cọc tiêu áo trắng năm xưa
Trong đêm thắp sáng ước mơ con đường
Các em chẳng tiếc máu xương
Truông Bồn đất thép…thông đường xe qua
Bốn lăm năm… phố lệ sa
Khách qua thăm viếng lệ nhòa rưng rưng
Nén nhang thắp cháy lửa bừng
Khói bay còn nghẹn bên rừng cỏ hoa
Bao nhiêu năm chẳng nhạt nhòa
Còn đây em hát bài ca mở đường
Điểm tô đất mẹ quê hương
Hồn thiêng sông núi gió sương ngậm ngùi
Nào ai hãy nhẹ chân thôi
Dẫm lên cây cỏ tội người dưới đau
Hương lòng rực đỏ đời sau…
Đinh Hải Lợi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét