Trong vi vu thoảng hương rừng
Là lời của núi đã từng ngàn xưa
Nghe trong sấm nổi bão mưa
Vọng về cuộn xoáy thác đua lũ tràn
Nghe trong sâu thẳm mênh mang
Ta nghe tiếng khóc thở than sụt đồi
Lắng trong nẻo gió đất trời
Thả vào tít tắp bời bời lòng đau
Nghe như lời trách móc nhau
Thương rừng mất gỗ nỗi đau thân cành
Lòng buồn nên núi kém xanh
Bao nhiêu trôi dạt.. cây cành trống trơ
Tiếng ru của núi xa mờ
Đâu còn ấm áp xanh bờ yêu thương
Muốn ngăn bão nổi muôn phương
Chỉ trơ gốc bám gió sương giữa trời
Lời của núi khẩn cầu người
Bảo vệ rừng núi cho đời tươi xanh
Môi trường thân thiện trong lành
Bờ ngăn giặc giã vượt quanh nước nhà
Núi rừng linh khí quốc gia
Non xanh nước biếc nở hoa bốn mùa.
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét