Khách hăm hở tiến về Vực Mấu
Hỏi hồ kia ai đắp ai bồi
Chập chùng núi biếc gương soi
Nước mênh mang nước chiều soi bóng chiều
Hồn lữ khách liêu xiêu cảnh tạc
Lai láng biển hồ xanh ngắt hồn quê
Núi giăng gió lộng tứ bề
Cỏ xanh trải thảm bốn bề sắc hoa
Đá mây chiều vương sa đáy nước
Ngọn trúc mềm lả lướt hoang sơ
Bức tranh thuỷ mặc lượn lờ
Hoàng hôn huyền ảo giấc mơ đất trời
Đập hồ trữ nước mùa khô hạn
Ngậm nuôi màu, xanh ngát cánh đồng
Khó khăn con nước khơi dòng
Có hồ Vực Mấu thay rồng giúp dân
Về đây ta lạc miền tiên cảnh
Níu hồn thơ say mảnh tình quê
Hoàng Mai hai tiếng vỗ về
Tình người- tình đất đẹp bề nhân gian..!
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét