Hai mươi tuổi con tình cờ gặp mẹ
Duyên phận ư? Ngẫu tự bình thường
Sao thấy lòng xao cảm mến thương
Mẹ đi bộ về nhà mười lăm cây số
Đường gập ghềnh quanh co sỏi đỏ
“Để con chở bà một đoạn bà ơi
Có thể không đưa bà về đến tận nơi
Nhưng con có việc phải ra ngoài đó”
Bến sông chia tay bà vui cười nói nhỏ
“Ước chi tui có chị là dâu..”
Cuộc đời đẩy đưa con có ngờ đâu
Bốn năm sau về làm dâu nhà mẹ
Mẹ chồng nàng dâu ấm êm chia sẻ
Nghĩa mẹ tình con thao thiết đong đầy
Mỗi lần con về lòng mẹ vui thay
Dạo khắp làng tìm món quê chiêu đãi
Món thính thủa nào say lòng con mãi
Cứ ước một lần món thính mẹ ngày xưa…
Ngày mẹ ra đi con không thể tiễn đưa
Từ bệnh viện không kịp về lo tròn chữ
hiếu…
Ngày con về hụt hẫng, buồn đau vắng
thiếu
Nước mắt nhòe thấm lối cỏ nghĩa trang…
Hai mươi năm các con thương nhớ mẹ vô vàn
Chỉ ước mẹ về trong mơ nối trang tình
một thuở!
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét