Mùa thu về thấp thoáng muôn nơi
Cánh phượng muộn rơi ấp iu lối cỏ
Xào xạc lá đùa nghiêng trêu gió
Lất phất mưa đan tím nỗi cô liêu
Dáng ai đi tha thướt trong chiều
Nghe lãng đãng hắt hiu sầu nỗi nhớ
Mùa thu xưa cùng anh qua lối nhỏ
Hai mái đầu ướp trắng mưa ngâu
Rồi anh đi, lạc bước nơi đâu..?
Bỏ lại khoảng trời mưa thu cước vắng
Bước hoang hoải âm thầm trĩu nặng
Đôi vai em ướt đẫm tự bao giờ..!
Đinh Hải Lợi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét