Có một thời em đã chờ anh
Xếp bút nghiên anh đi vào trận tuyến
Mây nặng đá, trên con đường vắng tiếng
Cỏ thôi đau ai bước vội đến trường.
Có một thời anh vẫn đợi cổng trường
Chờ trống đánh mới vội vàng vào lớp
Chậm chuyến đò..đôi mắt em nhòe chớp
Gió đùa cây cũng ngỡ bóng anh qua.
Nhớ một thời ngày ấy phải cách xa
Từ chiến trường bức thư nhòe khét khói
Em đã chờ..em vẫn chờ mệt mỏi
Biệt vô âm..em cứ đợi, đợi thêm…
Vách tim đau rỉ máu mỗi đêm
Trong thảng thốt, anh xa lìa đồng đội
Nửa thế kỷ qua nỗi đau đâu dịu vợi
Kỷ niệm cũ xưa vẫn mãi ắp đầy..!
Đinh Hải Lợi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét