HOA THÁNG MƯỜI
Ngày tháng mười tỏa ngát muôn hương
Ngắm sắc hoa em thấy mình nhỏ lại
Nhớ về một thời tóc bờ vai khờ dại
Bước vụng về, cặp má đỏ hây hây
Con tim liên hồi chếnh choáng chân mây
Thôn nữ oai chông chênh trong chiều
gió
Khúc tự ru qua bao mùa phượng đỏ
Lỗi nhịp yêu thương rơi rụng những mùa
trăng..
Ngày tháng mười anh có biết chăng
Hoa ngập tràn miên man bao nỗi nhớ
Ủ men ráng chiều xa kia trời bão gió
Mảnh trăng gầy sau lớp lớp hùng tinh
Bao
thu trôi trên dòng chảy một mình
Em thèm nhớ nhành hoa quê thuở ấy
Trong bạt ngàn.. em tìm đâu có thấy
Hoa tháng mười về một thủa bên anh..!
Đinh Hải Lợi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét