Thứ Năm, 12 tháng 1, 2017

ĐÔI ĐIỀU CẢM NGHĨ



                Về đọc thơ tác giả Trần văn Thành

 Đã bước vào tuổi 72, cái tuổi như người xưa vẫn nói “cổ lai hy” Nhưng dường như dấu ấn thời gian và tuổi tác không làm mất đi sự nhanh nhẹn và tinh anh của tác giả thơ Trần Văn Thành
 Được sinh ra trên một vùng quê thuần nông, bên dòng sông Lam thơ mộng hiền hòa chở biết bao kỷ nệm của cuộc đời anh, một người con của mảnh đất Thanh Chương xứ Nghệ , mà nơi đây được mệnh danh là đất học…Chính vì vậy mà anh Trần Văn Thành đã đến với Thơ với một niềm đam mê cháy bỏng. Cái vốn liếng có sẵn trong tâm hồn người đàn ông xứ Quánh mới bung ra và tràn đầy cảm xúc.
Đến với thơ, anh Trần Văn Thành cảm thấy như mình tìm được một phương thuốc để trút hết tất cả những kỷ niệm, vui buồn chất chứa trong lòng. Dù anh vẫn khiêm tốn tự nhận mình là người yêu thơ, đang tập làm thơ và mượn thơ để giải bày tâm sự…
Không bóng bảy điệu đà hoa mỹ, thơ anh là sự giản dị mang đậm nét tình quê đầm ấm thân thương. Thơ anh nhiều thể loại nhưng nhất là lục bát , thể thơ truyền thống và thuần Việt. Nhiều bài đã được anh thể hiện về độ chín như một người làm thơ lâu năm. Đặc biệt là những bài thơ viết về tình cảm quê hương, gia đình, với cha với mẹ rất thành công . Với anh đó là sự chắt lọc từ quảng đời lam lũ, đủ đầy những cung bậc buồn vui và cảm xúc, những trải nghiệm của người đàn ông đã bước qua cái tuổi”xưa nay hiếm” thì cuộc đời anh còn chứa chất nhiều kỷ niệm về mọi sự đắng cay, ngọt bùi,  vất vả, đớn đau, mất mát…
Đặc biệt thơ anh đã để lại một dấu ấn khó phai trong tôi  khi đọc những vần thơ anh viết cho người vợ quá cố yêu thương của mình.
 Người vợ của anh là một người lính cụ Hồ trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước, là một chiến sĩ công binh quả cảm trên những tuyến đường ra mặt trận.                                                        
                     Bên rừng cánh võng em tôi
             Tuổi xuân đang đẹp ra nơi chiến trường
                    Quên mình trên những cung đường
              Bom dồi nghiêng võng khói sương tràn vào…
  Chị là một cô gái dũng cảm phi thường một thời oanh liệt, đã bị bom vùi đạn dập, sức ép… và đã bị thương trong khi làm nhiệm vụ nơi tuyến lửa ác liệt:  
                         Trên đầu F4 bổ nhào
                Em làm tiêu sống hàng rào xe qua
                       Thương binh nặng ru tình ca
                Chuyển lương tải đạn vượt ra chiến trường…
Rồi cô chiến sĩ ấy, người vợ hiền ấy đã trở về với đời thường mang theo những vết thương năm tháng của cuộc chiến tranh…thật thương cảm khi người vợ của anh bị vết thương tái phát nằm liệt giường trở thành một con người vô cảm, đớn đau, tuyệt vọng…và nước mắt của người đàn ông không ngừng chảy đứng trước một người vợ bệnh tật quá thương tâm;
                             Ra quân sống giữa đời thường
                     Vết thương tái phát, liệt giường… em tôi!
                            Đêm ngày khi khóc khi cười
                      Mắt anh ướt cả một đời…em đau!
Rồi người vợ yêu quý của anh đã lặng lẽ ra đi không một lời từ biệt…trong sự mất mát đau thương, mang một tâm trạng đau buồn khôn tả, anh đã lột tả nỗi đau của mình bằng những câu thơ đầy xúc động, tự vô cảm với mọi sắc hương gần gủi xung quanh vườn nhà, đau đáu, thao thức với những cơn mưa lòng khi mỗi đêm về ướt đẫm bờ mi:
                                 Trước sân hoa bưởi trắng ngần
                           Thơm chi ngào ngạt người thân vắng nhà
                                 Đêm đêm chỉ một mình ta
                            Sương rơi thấm lạnh ướt nhòa bờ mi…
Và hầu như trong âm hưởng thầm thì của gió, của bóng tối, suốt năm canh dài anh đã thao thức từ sao hôm đến sao mai, trong anh vẫn chất chứa một tình yêu thương khôn tả và mơ ước một điều diệu kỳ sẽ đến…Anh đã khóc qua những vần thơ và rồi anh cũng đã mất đi mọi cảm hứng làm thơ:
                                Ngoài hiên gió cứ thầm thì
                         Tình yêu nỗi nhớ diệu kỳ - Hằng mơ
                                 Sao hôm thức sao mai chờ
                          Em đi mấy bữa câu thơ héo mòn...!
Một tình yêu khắc khoải, sự thương nhớ, chờ mong trong anh cứ tiếp nối hết ngày, qua tháng, đến mùa…theo dòng chảy của thời gian thật diệu kỳ:
                                 Thu về em đã về chưa
                           Để anh cứ phải sớm trưa ngóng mùa…
Hay :
                                   Hoàng hôn buông tím cuối trời
                            Con tim thổn thức chơi vơi giữa đời…
Qua những vần thơ của tác giả Trần Văn Thành ta thấy thật xúc động và đồng cảm muốn sẻ chia với gia cảnh của anh…
 Anh đã mang lại một món ăn tinh thần bằng những vần thơ ấm áp ngọt ngào, tình quê sâu lắng, bằng những ngôn từ quê, mộc mạc và sự kết hợp nghệ thuật sáng tạo của anh đã phác họa một bức tranh quê với gam màu cuộc sống đầy chất Nghệ.
Góp phần bồi đắp vào dòng chảy văn hóa xứ nghệ một lớp phù sa màu mỡ tốt tươi.
  Hy vọng rằng thơ anh sẽ ngày càng thăng hoa phát triển, tiếp tục ra mắt bạn đọc nhiều thi phẩm hay có giá trị ngang tầm với các nhà thơ quê hương xứ Nghệ.
                                            Thanh Chương Tháng 12 năm 2016
                                                           Bạn thơ Đinh Hải Lợi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét