Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2016
YÊU THƠ CHỊ
(Đọc thơ chị Hải Lợi)
Sáng bình minh trên quê mình đẹp quá !
“Giọt phù sa” dòng Lam mùa hối hả.
Từ đại ngàn màu nước đỏ đổ về xuôi.
Mang nặng mưa nguồn ra biển cả - Sông ơi.
Hạt phù sa - Lắng bên bồi bên lở.
“Biển hoàng hôn” khắc khoải hoài nỗi nhớ.
Người ra đi mãi mãi không về.
Đứng bên triều...con nước, dạ tái tê.
Thời chiến tranh bom rơi đạn nổ.
Những con tàu lênh đênh không số.
Giữa mịt mờ mặt trời nhú.... hoàng hôn.
Con yêu thơ…dòng cảm hứng trào tuôn.
Con yêu biển... nơi xương thịt cha gắn bó.
Cha ra biển...con hình hài máu đỏ.
Trong bụng mẹ nuôi...nào đã biết gì.
Mẹ sinh con...biết tiếng bố...là chi.
Tụi con nít, gọi ba... gọi mẹ
Ý nghĩa lắm tên gọi con... khi mẹ đẻ.
Tuy không biết mặt Người...máu cha thấm trong tim.
Quá nửa đời con mãi mãi đi tìm.
Góc biển nào cha gửi xương gửi thịt.
Nỗi nhớ Người đêm ngày da diết.
“Giọt phù sa” - về biển mỗi “hoang hôn”
Trong trái tim con luôn thao thức nhớ về nguồn.!
Ngày 29.9.2016 Chu Vân
.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét