Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

ÔNG TÔI


                     (Nhớ về ông nội ngày Vu Lan)

   Mùa vu Lan lại về rồi
Bông hồng tôi biết tặng người nào đây
   Ông tôi đi gió về mây
Nặng tình thương nhớ đong đầy trong tôi

   Nhớ xưa nuôi cháu một thời
Ấp yêu chăm chút nên người cho tôi
   Không trách phận, chẳng giận trời
Nuôi con, nuôi cháu chẳng người nối tông

   Chắt từ chua mặn đơm bông
Đổ bao công sức cháu ông nên người
   Con trai vì nước dâng đời
Âm thầm lệ thấm ngập trời nỗi đau

   Bôn ba khắp chốn rừng sâu
Chịu cơ chịu khổ ông đâu quản gì
   Canh ba ông đã ra đi
Gánh tranh, gánh củi đổi mì nuôi gia

   Nông dân chân chất thật thà
Thương người yêu nước, chan hòa nghĩa nhân
   Ngọt lành như thể mùa xuân
Lắng sâu ấm áp như vầng trăng quê

   Hôm nay cháu lại tìm về
Dòng sông lối xóm con đê vườn nhà
   Thanh Văn, Đại Định quê ta
Hương lòng rực đỏ, bó hoa dâng người
   Tình ông muôn thủa nào nguôi..!
                                  Đinh Hải Lợi


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét