(Nhớ về người cha liệt sĩ ra đi từ biển)
Mặt trời rơi khuất dần cuối biển
Chim hải âu lạc chốn phương trời
Linh hồn cha giữa biển mặn mòi
Con cô đơn giữa chiều vàng võ
Biển buồn thương hòa trong máu đỏ
Vì cha là con của biển yêu
Cha bỏ lại con đi giữa biển chiều
Biển cuộn sóng, dâng, gào tìm gọi
Tháng năm dài biển ơi có mỏi?
Buồm bơ vơ khát vọng bình yên
Hoàng hôn về nhuộm đỏ triều lên
Hải âu rã cánh chiều trên biển
Dấu chân cha bãi cát ôm trìu mến
Hỏi nơi nào người lính đã đi qua?
Ôi con thuyền chở nặng gặp phong ba
Và khuất hẳn sau hoàng hôn biển cả
Mây, trời, nước chiều nghiêng vội vã
Ngập đỏ miền thương nhớ khôn nguôi
Ước một lần góc biển gặp cha tôi
Thì có lẽ... biển đỡ gào thét gọi.
Đinh Hải Lợi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét