Bỗng một ngày
anh bỏ ra đi
Trận cuồng
phong tan nát người ở lại
Rồi anh đi
chẳng bao giờ gặp lại...
Con tim buồn
khắc khoải thương đau
Hai chúng mình
đã thuộc về nhau
Mất đi một là
mất đi tất cả
Niềm yêu vợi
nỗi buồn chiếc lá
Xa thật rồi...
xa mãi sao anh?
Trên mái đầu
tóc chẳng còn xanh
Lòng mang nặng
một trời nhung nhớ
Tháng ngày dài
con tim như vụn vỡ
Khắc khoải
chìm trong nước mắt buồn thương
Bàn chân nào
bước dưới đêm sương?
Mà lạnh ngắt
như đêm trường băng giá
Gió đung đưa
như bóng ai vật vã
Ẩn hiện về vây
quanh tủi sầu thêm
Như rong rêu
phủ bóng hình đêm
Trong bóng tối
lạnh lùng đông bắc thổi
Ôm héo hắt cõi
lòng giấc mơ đợi
Khuất mịt mù
xa vợi bóng thương yêu
Đêm thức hoài
ngày chân bước liêu xiêu
Bàn tay nhỏ tự nâng mình không nổi
Có kiếp sau
anh ơi xin hãy đợi...
Đất đổi, sao
giời em vẫn chọn anh!

Chị ơi! sao buồn vậy. Ngày vui của cháu chị lại nhớ anh phải không? thôi hãy cứ gửi vào thơ hết đi cho nhẹ bớt chị ha. Chúc chị luôn khoẻ nhé và sớm vui nữa..
Trả lờiXóaChị cảm ơn em luôn động viên và chia sẻ cùng chị. Thơ đối với chị là kho chất chứa nỗi niềm tâm trạng đúng như em nói đó em.
XóaNỗi niềm lắm chị ơi
Trả lờiXóaDạo này chắc chi gái át xít thằng em rồi sao?
Hồ Chỉnh ạ chị sao lại quên em, người bạn , người em trai đáng mến, người lính cụ Hồ cụ Giáp mà một thời chị đã rất ngưỡng mộ " Người chiến sĩ ấy" "anh ở bà con thương anh đi bà con nhớ...là vầng trăng rực sáng..." và là thi hữu trên thi đàn Việt Nam nữa chứ. Chị luôn quý mến em. Hãy cố lên em nhé và giữ gìn sức khỏe. Ngày 20/10 thì nhớ gửi lời chúc chị với nhé.
XóaUi HL làm bài thơ hay quá & buồn nhiều nữa
Trả lờiXóaCảm ơn Mưa Rừng Chiều đã đến thăm và chia sẻ cùng HL
XóaNắng mưa là chuyện của trời
Buồn vui là chuyện của người ...cô đơn.